Hà Giang tháng Ba – “Mùa xuân để dành”

Đến bây giờ mình không thể quên cảm giác vỡ òa lúc đặt chân đến Lũng Cú lần đầu tiên vào cuối tháng 4/2019. Từ đó, giấc mơ vi vu các tỉnh Đông Tây Bắc chỉ còn cách 1 đêm trên xe giường nằm từ Hà Nội. Đi nhiều nơi, nhưng vùng đất địa đầu Tổ Quốc thì mình chưa trở lại lần nào vì để dành đến mùa xuân. Rồi năm ngoái, khi hoa đào nở đẹp nhất là lúc dịch bùng phát, mình đợi đến mùa hoa đào năm nay, cũng 1 lần nữa lỡ hẹn. Tháng 3 đến, đào đã tàn gần hết, chẳng lẽ lại tiếp tục… để dành. Thế là lần này mình lên đường mà tưởng tượng là đang đuổi theo mùa xuân vậy.

Hà Giang tháng 3 – khúc giao mùa rạo rực

Có điều gì đợi ở cuối con đường?

Ngày đầu, mình chạy thẳng lên Lũng Cú. Tự dặn bản thân bớt mải mê chơi để không bị rơi lại giữa đèo lúc đêm 1 lần nữa. Nào ngờ, lúc đi ngang Sủng Là, Phố Cáo nắng chiều buông xuống vàng như mật chiếu xiên vào những cánh hoa đào, hoa lê in bóng lên màu vàng óng của nhà trình tường. Cái thứ nắng giòn thơm, tinh khiết ấy lại níu chân mình. Đến đường rẽ vào Lũng Cú thì mặt trời khuất núi. Lọt thỏm trong bóng tối, thỉnh thoảng có 1 tí ánh sáng và một chiếc xe đi ngược chiều, vài khoảnh khắc tim đã đập loạn nhịp vì sao đi mãi không đến nơi. Khi chỉ còn mình và con đường, nhiều thứ trong quá khứ vụt qua tâm trí. Mình nhớ lại cái đứa đã từng nhát gan đến nỗi không dám ngồi lên xe máy, mãi đến năm 3 đại học mới “vứt” xe đạp mà tự chạy xe máy được, chắc hắn không ngờ có ngày trở nên mê mẩn việc lang thang trên những con đường đèo uốn lượn như thế này?!Mình cũng nhớ câu hỏi của một người chị: “Chị không biết có điều gì diễn ra bên trong em mà lại thích đi đến vậy?”. Gần 6 năm trước, áp lực, không biết mình là ai, mình đi Đà Lạt. Lần đó, chẳng may lạc vào đường trekking, ồ, thì ra cái gì càng khổ thì khi vượt qua cảm giác càng sướng. Bốn năm trước, sau 1 cú sốc, mình lại đi Đà Lạt. Khoảnh khắc những tia nắng chiếu xuyên qua hàng thông làm mình nhận ra xung quanh vẫn còn nhiều điều đẹp đẽ ngoài mấy suy nghĩ quẩn quanh bên trong. Hai năm trước, muốn ngắm nhìn cuộc sống của đất nước và thực hiện mong muốn trước tuổi 25, mình đi ra Bắc. Bây giờ, mình đi không phải đi để né tránh thực tại nữa, mà là vì muốn gần hơn với cuộc sống, với con người và đôi khi chỉ vì cái cảm giác được đi mà thôi. Nghĩ xa nghĩ gần khiến mình quên mất là đang sợ, mà lần này, mình có nhờ 1 người bạn cũng đến Lũng Cú đặt giúp chỗ ở nên yên tâm hơn. Không 3G, không sóng điện thoại, 7h tối, cảm giác đi theo “linh cảm” để tìm đến homestay ở Lô Lô Chải gặp được người quen tựa như khi nhìn thấy mấy cây đào còn sót lại cuối mùa xuân vậy. Đến nơi, mình ngồi ngay cạnh bếp than cho đỡ lạnh. Rồi chúng mình quây quần bên nồi lẩu anh Phò (trong từ phò mã) chủ homestay đã chuẩn bị. Trả lời cho câu hỏi: “Điều gì đợi ở cuối con đường?”, với mình, đó không còn là những cột mốc, mà là cảm xúc cả vui cả sợ, là kỷ niệm, là những người bạn đã gặp.

“Một tí liều cũng giống như một tí niềm tin với người lạ, mở lòng đủ rộng để tiếp đón tình thân và những bất ngờ chỉ có thể đến nếu trái tim không quá khắt khe”, TS Nguyễn Phương Mai.

Một mình có cô đơn không?

Lâu nay mình luôn chọn đi một mình để được là một chú chim nhỏ bay vào khoảng trời tự do. “Một mình chán thế, một mình buồn thế”, 10 người thì hết 9 người nói vậy. Còn mình, trải qua bao nhiêu chuyến độc hành rồi cũng chả đếm, mình thấy tự thân sự một mình không sinh ra nỗi buồn, mà chỉ khi mất kết nối, cảm thấy xa lạ với chính bản thân mới là lạc lõng. Một mình thì: “Chân ta đi hôn mặt đất nồng ấmTim ta say yêu con gió lang thang”. (Lê Cát Trọng Lý) Nhưng rồi, cũng có nhiều thời điểm vài thứ cảm xúc mới xuất hiện âm ỉ bên trong tựa dòng suối nhỏ đầy xác lá khô. Chẳng hạn khi phải tạm biệt những người bạn đang đi cùng để rẽ vào đường khác. Vài suy nghĩ sinh ra kiểu chỗ này đẹp quá, giá mà có người đồng hành để ngồi hát giữa trời hay làm mấy trò điên điên. Rồi mình chạy xe một mạch. Quả thật là những chuyến đi không chỉ giúp khám phá thế giới xung quanh, mà còn để hiểu thêm về chính bản thân, để phát hiện ra điều mình thật sự đang khao khát là gì.Thế có nên đi một mình? Câu trả lời là có cũng được mà không cũng được. Sao cũng được, miễn đó là điều bạn thật sự muốn. Một chuyến đi lướt qua chưa thể hiểu hết về vùng đất này. Thôi thì Hà Giang tiếp tục sẽ là nơi để dành cho một chuyến đi dài hơn.

Xuân Phương

Leave a comment