Lên Putaleng nghe hơi thở của rừng

Vì những lần đầu tiên thì không dễ quên. Và những lần đầu tiên cũng là cách F5 cuộc sống. Vậy nên, mình thỉnh thoảng cứ bảo bản thân là: “Đi đến nơi mới đi, làm điều chưa làm đi!”. Và đây là lần đầu lên đỉnh Putaleng – 3.049m, đỉnh núi cao thứ 3 Việt Nam nằm trên dãy Hoàng Liên Sơn.

Đường đi xuyên qua rừng nguyên sinh với vô vàn dấu hiệu xinh đẹp của sự sống, của những giấc mơ. Sau khi di chuyển từ Sa Pa, chúng mình xuất phát tại một bản nhỏ ở xã Hồ Thầu, huyện Tam Đường, Lai Châu. Đích đến ngày đầu tiên là lán nghỉ ở độ cao 2100m. Đoạn đầu nhiều sương, dọc những con suối nước xanh trong như ngọc, có thể nhìn thấy những hòn đá, sỏi lổn nhổn dưới đáy. Nước suối dùng rửa mặt cũng là nguồn nước uống trong suốt 3 ngày.

Dẫn đoàn mình là Khôi. Cậu em nhỏ con, nước da nâu, miệng lúc nào cũng nhanh nhảu. Khôi là người “lùa khách” lên núi, chụp ảnh cho các chị, hì hục lọc nước cho cả đoàn mỗi ngày và ti tỉ việc không tên. Khôi trò chuyện cùng mình những thứ trên trời dưới đất từ công việc đến sở thích, từ việc tại sao cười thì vui, yêu thì nhớ. Nó kể cho mình nghe về chuyến leo núi đầu tiên vào năm 17 tuổi ở Tà Chì Nhù (Yên Bái). Ai rồi cũng có những lần đầu tiên khó quên, mà chỉ cần nhắc, là cuộn phim ký ức tua lại sống động như thể mới hôm qua.

Đoạn đường đầu, năng lượng trong người vẫn còn chưa vơi. “Này, trông có giống tôi từ lúc bắt đầu đi cho đến lúc xuống núi không chứ”. Mình đùa khi nhặt những chiếc lá rừng từ xanh, vàng, đỏ, nâu. Thiên nhiên tiết lộ cho mình nhiều thông điệp, và với những chiếc lá này, mình thấy rằng có những điều là quy luật không cưỡng lại thì thuận theo sẽ thấy thoải mái, sẽ không mất năng lượng, hứng thú cho những việc khác”.

Đi đến tầm 5h chiều sương bắt đầu phủ xuống ướt cả đường đi, bùn níu lấy giày khiến đường về lán trở nên xa hơn. Bóng tối dần ôm lấy rừng và những con người nhỏ bé đang lê từng bước nặng nề về lán nghỉ. Mình đi trước, chốc chốc quay lại ngoái nhìn phía sau, chị Trang làm mình thấy hình ảnh của bản thân những lần trước. Mình hiểu cái cảm giác khó thở ấy. Với Putaleng, mình cũng mệt lắm. Nhưng sức chịu đựng sau vài lần đi thì tăng lên nhiều. Sửa sai cho sự chủ quan ở Nam Kang, mình có chuẩn bị đèn pin và giày thì không bị tróc đế ra giữa đường nữa. Ướt lạnh, về đến lán đã thấm mệt, hôm đó chúng mình ngủ sớm.

Sáng hôm sau, giật mình tỉnh giấc lúc 4 rưỡi nên mình ra ngoài bếp, gió thổi từng cơn. Các anh porter (người vác đồ cho đoàn) đã dậy từ 3 rưỡi sáng để luộc trứng, ngô, khoai… chuẩn bị bữa ăn sáng. Rồi anh đưa cho mình một quả ngô nướng. Mình cầm lấy rồi ngồi đó sưởi lửa. Nhờ các anh porter mà bọn mình đỡ vất vả hơn. Hỏi thăm nhau cũng chỉ hiểu được dăm ba chữ. Nếu chỉ nghĩ về việc ban ngày vác trên vai đống đồ nặng hàng chục kí lô đi qua đoạn đường dốc đá, ban đêm ngủ rét, thức dậy lúc mọi người vẫn còn ngủ thì ai mà thấy dễ chịu. Trong làn sương, khói và ánh đèn pin mập mờ, vẫn còn đấy cái ngáp ngủ, nhưng có cả nụ cười, những nụ cười vô tư. Cười không làm biến mất cái lạnh, cái mỏi nhừ sau ngày dài, nhưng cười để hồn nhiên bước tiếp. Có câu nói là: “Bình yên sẽ bắt đầu bằng nụ cười”.

Chỉ vài chục phút sau đó, rừng thức giấc. Những lần ngủ dậy được ùa vào rừng, tính đến thời điểm này, chỉ đếm trên đầu ngón tay, nên lồng ngực mình lại căng tràn để chứa đầy hơi thở của rừng, mắt kiếm tìm, háo hức. Đi giữa khu rừng cổ tích mà như băng qua những giấc mơ đã từng vụt lên tâm trí, đi giữa những khát khao chọt tỉnh một chiều nào đó giữa thành phố đông đúc, lang thang giữa miền đất của sự tự do một cách phiêu diêu, chợt nhớ chuyện hôm qua, rồi nghĩ đến những ước mơ ngày sau.

Chúng mình ngang qua rừng trúc, thân cây cong vun vút san sát, ngả nghiêng trong gió, lúc dữ dội lúc dịu êm. Nắng chợt lên, chợt tắt, nhảy múa theo gió. Nắng in thành từng làn sóng trên thân cây, trên những phiến đá. Trên thân cây to, thảm rêu phủ xanh rì từ gốc đến ngọn. Nắng chiếu vào những giọt sương ánh lên như pha lê. Đâu đó, dưới những bóng nắng, nụ cười cũng lấp la lấp lánh niềm vui.

Đến một cái dốc, mình ngước cổ lên nhìn rồi thở gấp một hơi. Chị Trang nghe tiếng mình, nhìn xuống, mặt phờ phạc:

–         Phương ơi, chị không đi nữa đâu, Phương cùng chị đi xuống lán lại với chị .

–         Hôm qua mệt như vậy mà chị đã về đến lán được, cố lên chị.

–         Ừ, nhưng hôm qua chị còn chưa sứt mẻ gì. Thôi cứ đi, đến đâu hay đến đó. Nếu không đi nổi nữa thì chị quay về.

Thế rồi, cuối cùng chị cũng lên đến nơi. Mình cũng không biết sức mạnh nào đã đưa chị lên đến đỉnh nữa. Luôn có những điều đẹp đẽ nảy nở bên trong mỗi người thôi thúc họ đi tiếp trong lúc muốn quay đầu nhất. 

Đoạn đường gần lên đỉnh với những thân cây đỗ quyên dang cánh tay phủ rêu ma mị mà chúng mình đặt tên là vườn cổ tích. Trên những gốc cây trơ trọi, sắc hồng đã được điểm xuyến. Đỗ quyên cũng lác đác dưới gốc cây. Năm nay, với những ai kỳ vọng lên Putaleng ngắm đỗ quyên, chắc sẽ hụt hẫng, hoặc nhiều hoặc ít. Vì đợt tuyết mùa đông, nên nữ hoàng Tây Bắc không bung nở như những năm trước.

Trên đỉnh, trời đỏng đảnh lúc mù lúc xanh chỉ trong giây lát. Sau khi chụp ảnh kỷ niệm, chúng mình lại quay về lán.

Đi núi, đường lên thì dốc mà xuống thì trượt. Lúc xuống thì bụng đã cồn cào lắm rồi. “Tiếng suối kia kìa, sắp tới lán lại rồi”, mình nói với Tâm. Khi gặp lại mấy bông hoa dại trắng bên đường, thể nào cũng gần về lại điểm xuất phát lúc sáng. Rừng phát ra những tín hiệu đôi khi khiến mình run sợ, cảm thấy bị uy hiếp nhưng cũng có những dấu hiệu làm mình mừng rỡ như thế. Chúng ta hay bị thu hút bởi những tín hiệu tiêu cực bởi trong não có 1 vùng gọi là amygada. Nhưng nhìn xem, bao nhiêu điều đẹp đẽ dưới đôi chân.

Về đến lán tầm 1 rưỡi, ăn trưa xong, chúng mình tiếp tục hành trình buổi chiều. Một phút dừng chân bên suối, chỉ cần ngước lên là cả bầu trời là lá phong non xanh đổ vào mắt. Từng cơn gió xua tan đi mồ hôi. Chúng mình đến lán nghỉ ngày thứ 2 khi ánh chiều buông xuống dịu dàng luồng qua những tán cổ thụ rồi chạm nhẹ trên thềm lán.

Đêm ấy, trăng tròn vành vạnh rót ánh vàng xuống suối và cây rừng. Mình nghe các bạn nói về công việc dẫn tour, đi rừng. Tầm 10h tối, khi mọi người vẫn còn say sưa kể chuyện tâm linh tình cảm, mắt mình đã sụp xuống nên vào lán ngủ trước để sạc pin cho cơ thể.

Ngày thứ 3, chúng mình hướng về xã Tả Lèng. Đường xuống núi nhẹ nhàng hơn, dọc theo những con suối, đá lớn, đá nhỏ lổn nhổn xếp chồng lên nhau, ngang những nương thảo quả không còn xanh mướt một màu nữa, phía dưới gốc nhú lên bông hoa to màu vàng. Đây lại là ngày khó khăn nhất với mình, vì lúc ấy đôi chân đã muốn rớt ra rồi. Từ ngày hôm trước, cơ căng cứng, cứ nhấc chân lên là đau. Hễ chệnh choạng 1 tí là coi như ngồi xuống, tụt dốc như chơi cầu trượt. Cái chân đau vẫn ở đó, còn não thì nhớ về chuyện vui vẻ, để lại cười, để giải phóng hoocmon hạnh phúc. Tới một đoạn suối, mình lại ngâm chân cho nước vỗ về, mát xa mà cảm thấy nhận được quá nhiều yêu thương từ núi rừng. 

Rừng ẩn chứa nhiều điều khiến những người như mình cứ muốn ùa vào. Và đoạn đường đó cũng cho mình cơ hội chứng kiến nhiều chuyện hay ho. Từ cách mọi người sống bằng điều mình thích, một cách nhiệt thành, say mê, đến chuyện 2 em bé mới 7 tuổi đã lên đỉnh Putaleng thành công. Ngọn núi này cũng thuộc top khiến đám thanh niên thở đứ đừ huống hồ gì là mấy bé tiểu học. Dọc đường, thỉnh thoảng lại gặp hình ảnh bố bế em qua những chỗ dốc, rồi em lại thoăn thoắt đi.

Riêng mình, mình thích cách bố mẹ cho trẻ con được gần gũi với thiên nhiên (tất nhiên là có người lớn giám sát, đảm bảo an toàn). Bởi, thiên nhiên luôn là liều thuốc cho tinh thần. Không chỉ thế, hành trình ngắn ấy chứa đựng đủ thể loại bài học: khó khăn và dễ chịu, mệt mỏi và háo hức, bỏ cuộc hay đi tiếp, vấp ngã và đứng dậy, để học cách chấp nhận, vượt qua – những khái niệm mà có thể độ tuổi các bé chưa hiểu hết được. Nhưng chí ít, đó cũng là ký ức tuổi thơ không dễ phai nhạt sau này.   

Mình vốn có xu hướng tự tìm cách giải quyết những vấn đề của bản thân, và điểm tích cực của việc này là sau mỗi lần như thế (có thể đúng hoặc sai) cũng học được gì đó. Rồi sau mấy chuyến leo núi này mình lại nghĩ khác đi, mạnh mẽ đôi khi là thừa nhận mình yếu để nắm lấy tay người khác, để cầu cứu sự giúp đỡ.

Đi mãi thì gặp con đường đất đổ dốc hoa trắng li ti dẫn ra khỏi rừng. Tới cầu sắt, mình đi xe ôm ra xã Tả Lèng, ngang những ruộng bậc thang chuẩn bị vào mùa nước đổ. Vài tháng nữa thôi, màu nâu này sẽ được thay thế bằng màu xanh mướt rồi vàng rực rỡ.

Hôm nọ sau một hồi làm trắc nghiệm MBTI thì kết quả mình thuộc nhóm tính cách ISFP. Đây là nhóm tính cách linh hoạt tự phát với dòng chảy cuộc sống để tận hưởng những khoảnh khắc, yêu tự do và luôn tìm kiếm cái đẹp. Thảo nào, càng đi những chuyến đi hành xác về, càng thấy những điều xinh đẹp, nghe những câu chuyện hay, tìm những góc nhìn mới, mình lại được nạp đầy năng lượng. Hành trình ngắn khiến mình thêm 1 chút yêu với đời, với người.

Chẳng cần gì hơn, cứ mỗi ngày mà tâm hồn được tẩm bổ 1 chút yêu như thế thì đã đủ mãn nguyện rồi.

Leave a comment